TÂM TÌNH NGƯỜI
MẸ
- Nè, chị có cho
con thi vào trường chuyên không?
- …
- Tôi nghe nói
thi vào trường chuyên cũng không khó lắm đâu, yêu
cầu mình chuẩn bị một số tiền, đưa
con mình lên đăng kí tại trường đó, rồi thầy cô ôn luyện cho. Đa số đi thi đều có kết quả.
Lời người cùng xóm khiến tôi chợt nhớ về ước mơ một thời son trẻ. Ươc mơ ấy như khúc nhạc du dương mê đắm lòng người và đã ngân vang
mãi trong tôi suốt những ngày nuôi con ăn học. Nhiều lần, tôi cũng đã từng nghĩ
đến điều này. Tôi nghĩ, nhưng con tôi không nghĩ như vậy. Nó giống cha nó đến
lạ kì, lúc nào cũng thư thái nhẹ nhàng như đang ngắm nhìn hoa kiểng. An nhàn, bằng
lòng với thực tại, sao cũng được, chẳng hơn thua, bon chen, chẳng đánh giá ai
mà cũng chẳng màng ai đánh giá ra sao. Chỉ mỗi cái khác là cha nó rất hiền lành,
chững chạc, còn con trai
tôi nhỏ tuổi, cá tính và cá biệt. Chính điểm khác biệt này mà nhiều đêm tôi mất
ngủ. Thầy cô dạy cấp II đã thực sự bó tay. Qua những những cú điện thoại trao
đổi từ thầy chủ nhiệm, tôi chưa tin con tôi là cá biệt, nhưng qua lời xì xầm
bàn tán của giáo viên trong trường với nhau rồi những lời bàn tán tại quán cà phê, đầu đường xó chợ, tôi
tin rằng, con tôi không thể đi xa lẫn nghĩa bóng và nghĩa đen. Lời thầy cô cấp
2 có hiệu lực vô cùng, trước mắt mọi người kể cả ông bà, cô dượng, cha mẹ, con
tôi là đứa cá biệt, đạo đức khá. Tôi thì tin vào người thầy cho nên ý nghĩ đưa
con đi học xa thôi đành tạm biệt.
- Thôi vào cấp III Vĩnh Xuân nhe con!
- Sao cũng được!